Chương 164 - [Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

[Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

Mỗi năm đến đợt tiếp nhận quân thư mới gia nhập quân đoàn đều phải trải qua một giai đoạn hỗn loạn, bận rộn.

Vì để thuận tiện cho quân thư ở các tinh vực khác nhau đến báo danh, thời gian báo danh thường kéo dài, cho nên không chỉ quân thư mới gia nhập vất vả, mà cả những quân thư cũ trong quân đoàn cũng chẳng dễ dàng gì.

Luôn luôn có những tình huống phát sinh bất ngờ, khiến cách xử lý công việc thay đổi rất nhanh.

Nhưng năm nay, quân đoàn Z11 mang lại cảm giác khác hẳn. Quân thư mới đến thích nghi rất nhanh, huấn luyện cũng cực kỳ tích cực, không hề có chuyện phản nghịch hay ghét bỏ quân đoàn tuyến đầu gì cả.

Tất cả đều phải ghi công cho nhà ăn của bọn họ.

Từ khi tinh thú thịt được đưa vào sử dụng, các quân đoàn khác chủ động tìm đến hợp tác, quân thư quân đoàn Z11 cũng đã nhìn rõ địa vị của mình.

Những mặt khác có thể họ không bằng các quân đoàn khác, nhưng riêng phương diện nhà ăn này, có thượng tướng Cordis tọa trấn, bọn họ tuyệt đối là mạnh nhất, ngay cả Trùng Hoàng cũng tích cực hợp tác với thượng tướng Cordis.

Sự thành công của nhà ăn người máy càng chứng minh rằng thượng tướng Cordis có năng lực gần như độc nhất vô nhị trong lĩnh vực này.

Năm nay số lượng quân thư mới gia nhập quân đoàn nhiều hơn các năm trước, lại thêm việc năm nay họ ứng phó tinh thú triều rất tích cực, thương vong ít, có thể nói nhìn từ đầu năm đã là một năm tốt lành.

Quân thư có thể tốt nghiệp thuận lợi từ trường quân đoàn đều là những trùng có lòng gan dạ nhất định. Tuy chưa đến mức như quân đoàn Z11, vừa nghe đã muốn ăn tinh thú thịt, nhưng ít nhất khi ngửi thấy mùi hương cũng không đến mức sợ hãi. Chắc chắn họ không phải là những trùng còn đang tranh luận xem tinh thú thịt có thể dùng làm thực phẩm hay không trên Tinh Võng.

Những trùng đến quân đoàn báo danh, không có ai là không biết tin quân đoàn Z11 dùng thịt tinh thú trong nhà ăn. Từ lúc báo danh đến khi chính thức vào quân đoàn, có một khoảng thời gian khá dài để họ tự suy nghĩ và tiếp nhận, trong lòng họ tò mò và mong chờ nhiều hơn.

Những năm trước,phần lớn thành tích quân thư chủ động đăng ký gia nhập quân đoàn thứ 8 hoặc bị phân về quân đoàn thứ 8 chỉ ở mức cuối bảng trong trường quân đoàn. Sau khi gia nhập quân đoàn, học viên trường quân đoàn sẽ có quân hàm.

Trong hoàn cảnh như vậy, nhóm quân thư bình thường được điều động vào quân đoàn sẽ dễ phát sinh va chạm với những cấp trên trẻ mới tới này.

Những quân thư được trường quân đoàn tuyển chọn, bản thân đã có yêu cầu cứng về thể chất và tinh thần lực, thiên phú giúp họ dễ dàng trưởng thành hơn.

Trong quá trình va chạm giữa hai bên sẽ phát sinh rất nhiều vấn đề, đó cũng là một kiểu khảo nghiệm thực lực, cuối cùng thường vẫn sẽ có kết quả tốt.

Chỉ là trong suốt quá trình này, Bộ Hậu Cần và các sĩ quan cấp trên đều phải đau đầu khá lâu, thậm chí sau đó hai bên còn có khả năng phát triển thành kiểu quan hệ vừa gặp mặt là lao vào cãi cọ.

Nhưng năm nay, quân thư mới vừa vào quân đoàn đã có ngay chủ đề chung với các quân thư cũ trong nhà ăn. Nhìn quân thư mới tới nhà ăn mắt không rời món ăn, nghe từng tiếng khen ngợi, các quân thư cũ trong quân đoàn thực sự rất sảng khoái.

Mặc dù Trùng tộc về bản chất vẫn sùng bái sức mạnh, điều đó vẫn khiến họ nảy sinh cạnh tranh, nhưng rời khỏi phòng huấn luyện, bầu không khí giữa bọn họ rất nhanh đã trở nên dễ chịu hơn.

Hôm nay là kỳ kiểm tra tháng giai đoạn đầu tiên của quân thư mới, sau khi vượt qua, mức độ tự do trong căn cứ sẽ tăng lên rất nhiều, còn có thể tự do xin chuyển sang các vị trí khác nhau.

Ursam và mấy quân thư cùng đợt với anh ta trông vô cùng chật vật, vừa chạm mắt đã lập tức quay đi, ai cũng có chút không nỡ nhìn thẳng đối phương. Mãi đến khi sĩ quan huấn luyện tuyên bố toàn bộ thông qua, bọn họ mới thở phào nhẹ nhõm. Nhìn thời gian đã đến giờ ăn trưa, cả đám vội vàng rời khỏi phòng huấn luyện.

Quân thư mới cũng đã có kinh nghiệm, vừa giải tán liền lập tức chạy thẳng về nhà ăn gần nhất.

“Ha ha, trưởng quan Ursam, huấn luyện kết thúc muộn thế này à, lại lề mề một chút là phải xếp hàng dài rồi đó.”

Ursam vừa nghe thấy câu này, trùng đang nói đã lướt qua bên cạnh anh ta, nhanh chóng chạy lên phía trước.

“Thằng nhóc đó!” Đồng bạn kéo tay Ursam, “Nhanh lên, nhanh lên!”

Phong cách trước kia của Ursam luôn là lịch sự, nhã nhặn, khi còn ở trường quân đoàn cũng cố gắng giữ dáng vẻ của mình. Không ngờ sau khi đến quân đoàn, anh ta lại thay đổi nhanh như vậy. Nhưng ngày qua ngày, anh ta đã quen với cách sinh hoạt này, theo nhịp của đồng đội, cùng nhau chạy đi.

Bọn họ cùng nhau lấy đồ ăn trong nhà ăn, tìm chỗ trống, không nói một lời mà bắt đầu ăn.

Ursam chọn quân đoàn Z11 chính là vì đồ ăn trong nhà ăn. Mỗi bữa anh ta đều muốn ăn chậm rãi, để hương vị món ăn lưu lại lâu hơn. Nhưng đến cuối bữa, các đồng bạn sẽ dùng ánh mắt như tia bắn nhìn chằm chằm vào anh ta, khiến anh ta chỉ có thể tăng tốc, nhanh chóng ăn xong phần còn lại.

Khi bọn họ cùng nhau đứng dậy rời đi,phần lớn còn lại trong nhà ăn đều là quân thư mới gia nhập quân đoàn. Họ chạy chậm hơn các quân thư cũ, xếp hàng phía sau, cũng chậm được ăn hơn.

Trong lúc xếp hàng, họ ngửi thấy mùi hương từ khay thức ăn của quân thư phía trước, gần như muốn thò cả đầu ra phía trước.

Những trùng từng học ở trường quân đoàn, khi đi học đều ở những tinh cầu khá phồn hoa, điều kiện tương đối tốt, cũng có thể mua được đồ ăn khá ngon. Nhưng đồ ăn trong quân đoàn ngon như thế này, họ thật sự chưa từng ăn qua. Vì vậy mỗi lần ăn, họ đều vừa ăn vừa cố gắng kìm tốc độ lại, muốn ăn chậm hơn một chút.

Nhóm của Ursam là một trong những nhóm báo danh sớm nhất, nên quan hệ chơi với nhau khá tốt. Họ đã gia nhập quân đoàn được một tháng, sau khi kết thúc kỳ kiểm tra tháng thì đến lượt họ được nghỉ phép, bắt đầu từ buổi chiều sẽ nghỉ ba ngày rưỡi.

Rời khỏi nhà ăn, bọn họ ghé quầy bán đồ vặt gần đó mua thêm một ít đồ ăn nhẹ, sau đó mới bước chân nhẹ nhàng quay về ký túc xá.

Trên đường, có những quân thư quen biết chủ động chào hỏi Ursam.

Tuy Ursam không phải học viên của trường quân đoàn đế quốc, nhưng cũng là sinh viên tốt nghiệp ưu tú của trường quân đoàn số một. Mỗi năm các trường quân đoàn đều có thi đấu so tài, anh ta đều có tên trong bảng xếp hạng nhiều năm, nên rất nhiều trùng đều nhận ra anh ta.

Lần này anh ta chủ động lựa chọn quân đoàn Z11, khiến những đối thủ cũ đều bất ngờ hỏi anh ta có phải điên rồi không.

Nhưng sau khi đến quân đoàn Z11, Ursam càng ở càng cảm thấy lựa chọn của mình là đúng.

Không chỉ vì đồ ăn khiến anh ta rung động còn ngon hơn rất nhiều so với tưởng tượng, mà phương thức huấn luyện của quân đoàn bên này cũng càng phù hợp với anh ta.

Vào quân đoàn chưa đến nửa tháng, anh ta cùng các quân thư mới khác đã được sắp xếp theo đội tuần tra, tận mắt chứng kiến tinh thú triều thực sự. Tuy gian khổ, nhưng cảm giác chiến đấu với tinh thú hoàn toàn khác biệt, anh ta có thể rõ ràng cảm nhận được kỹ xảo chiến đấu của mình tốt lên, sự vận dụng tinh thần lực và thao tác cơ giáp cũng tiến thêm một bước.

Ursam trò chuyện với một số quân thư quen biết, bọn họ cũng có cảm giác tương tự. Sau khi đến quân đoàn Z11, những thứ mà lúc ở trường quân đoàn không học được, lại dần dần thu hoạch được qua từng lần thực chiến.

Hơn nữa, họ cũng phát hiện rằng tuy chỉ là quân đoàn tuyến đầu, nhưng những quân thư bình thường như họ lại được đãi ngộ rất tốt, không hề giống những gì họ từng nghe trước đây về việc bị chèn ép sau khi gia nhập quân đoàn.

Nhưng nếu hỏi những quân thư mới này, sau khi đến quân đoàn điều gì khiến họ hài lòng nhất, thì câu trả lời của họ vẫn sẽ đồng thanh như một đó là đồ ăn.

Bất kể là huấn luyện, tuần tra hay tiêu diệt tinh thú, chỉ cần nghĩ đến sau khi kết thúc sẽ được ăn ngon, bọn họ tự nhiên liền cảm thấy rất có hi vọng.

Sau khi trở về ký túc xá, một tiểu đội quân thư khác đã về trước. Vừa thấy nhóm Ursam quay lại, Bastor lập tức vẫy tay: “Mấy nhóc con, có một tin tốt, các cậu có muốn biết không?”

Quân thư vừa đi tới trợn mắt: “Nói đi.”

“Bastor, cậu lại biết tin tốt gì nữa?” Một quân thư khác vẫy tay, “Chuyển tinh tệ.”

“Ai??? Tôi thiếu cậu đúng một tinh tệ thôi mà? Chán thật.” Bastor cao giọng phản bác, không khách khí đấm cho quân thư kia một cái, rồi sấn lại gần Ursam: “Đại ca, anh có muốn biết không?”

Ursam liếc anh ta một cái: “Mời nói.”

Bastor nghẹn lại một chút, hai quân thư còn lại không nhịn được cười ha hả.

Bastor bị bạn cùng phòng trêu như vậy, lại thật sự muốn nói chuyện, đành lên tiếng: sau khi những quân thư mới như bọn họ vượt qua khảo hạch lần đầu, là có thể chuyển ký túc xá.

“Đến lúc đó có thể ở phòng đôi độc lập.” Bastor ghé sát Ursam, cười nịnh nọt, “Đại ca, đến lúc chọn phòng, chúng ta đăng ký chung nhé?”

Hai trùng còn lại mắt sáng rực: “Tuyệt quá rồi, cuối cùng cũng không cần ở chung một phòng.”

“Còn một tin tốt nữa.” Bastor hắng giọng, chỉnh lại quần áo, “Tối nay, thượng tướng Cordis sắp xếp cho chúng ta một buổi liên hoan, nghe nói ăn lẩu và thịt nướng, bất ngờ không?”

Ursam cùng hai quân thư kia nhìn nhau một cái, tuy không biết lẩu và thịt nướng ăn thế nào, nhưng vừa nghe đến tên thượng tướng Cordis, liền biết chắc chắn có liên quan đến mỹ vị.

Bastor thấy bọn họ không reo hò, còn hơi buồn bực, nhưng ngay giây tiếp theo, đã bị Ursam và hai trùng kia nắm tay chân nhấc bổng lên.

“Bastor, cậu đúng là biết đủ thứ chuyện!”

Bastor gào lên, bị bọn họ ôm bẩn cả người, bộ quần áo vừa thay của anh ta cũng bị làm dơ!

Ursam cùng ba quân thư kia đều có chung một suy nghĩ: đồ ăn vặt vừa mua về phải để lại, họ phải giữ bụng, tối nay ăn cho đã!!!

Tin tức liên hoan rất nhanh đã lan truyền như gió.

Cùng lúc đó, nhà ăn cũng đang gõ trống khua chiêng chuẩn bị.

Ý tưởng này là do Cordis đề xuất, nên cậu cũng theo cùng bận rộn, nhưng hiện tại quân thư cậu có thể điều động rất nhiều, phần lớn việc chỉ cần mở miệng là xong.

Thật ra, lẩu và thịt nướng trong quân đoàn từ lâu đã không còn là thứ gì hiếm lạ. Từ sau khi Cordis quay lại, cậu đã nâng cấp hệ thống nhà ăn quân đoàn. Cậu phát hiện ngày thường quân thư không có chỗ tiêu tiền, lúc nghỉ ngơi cũng chỉ có thể ăn đồ ăn vặt, liền cảm thấy cần để bọn họ cũng được hưởng niềm vui của lẩu và thịt nướng.

Thế là làm ra phần ăn lẩu và thịt nướng, có thể dùng quân công để đổi.

Lẩu và thịt nướng chỉ cần nguyên liệu tốt, nước dùng ngon, nước chấm chuẩn, lại làm theo đúng các bước, thì khó mà dở được.

Bước quan trọng nhất chính là gia vị, Cordis đích thân ra tay. Nấu ăn theo định lượng trong thực đơn thì đảm bảo ngon, nhưng đầu bếp dựa vào nguyên liệu để nêm gia vị, cảm giác sẽ càng xuất sắc hơn.

Cordis nghĩ đến mình và bạn bè cũng đã lâu chưa ăn lẩu với thịt nướng, liền gửi tin nhắn hỏi Ike và Reuel có rảnh không.

Ike và Reuel được mời đương nhiên là có thời gian, Cordis liền dặn bếp núc giữ lại cho cậu một ít nguyên liệu.

Ursam và các quân thư mới tới nhà ăn mà ngày thường họ hay ăn. Thời gian liên hoan đã qua giờ ăn tối, nên trong nhà ăn chỉ có các quân thư mới gia nhập quân đoàn, trên bàn bày đầy từng đĩa thịt và rau.

Bọn họ nhanh chóng tìm chỗ của mình, vừa ngồi xuống thì các giáo quan huấn luyện xuất hiện.

Trong khoảng thời gian này, chính các giáo quan đã dẫn dắt bọn họ làm quen với quy trình, công việc của quân đoàn mới. Họ rất nghiêm khắc, trong đó có gian khổ, có khó khăn, nhưng sau khi vượt qua khảo hạch hôm nay, bọn họ đã thực sự là trùng của cùng một quân đoàn.

“Các cậu là đợt quân thư mới dễ dạy nhất mà tôi từng dẫn.” Tổng giáo quan cầm một chén rượu, cúi đầu uống cạn, rồi cười nói: “Ăn ngon uống tốt, sau này đều là trùng của quân đoàn Z11.”

Quân thư vây quanh đủ loại nguyên liệu, mắt có hơi nhìn không xuể. Tuy còn chưa nấu chín, cũng không biết ăn thế nào, nhưng bọn họ đã thèm rồi, mùi gia vị bám trên thịt, hòa quyện lại cực kỳ quyến rũ.

Nghe tổng giáo quan sảng khoái kết thúc lời nói, trong khoảnh khắc, mắt quân thư đều đỏ hoe, nhanh chóng vỗ tay, một nửa là vì tháng ngày gian khổ vừa qua, một nửa là vì niềm vui sắp được ăn thịt.

Phía trên nhà ăn mở màn hình, hiển thị cách thao tác chính xác khi ăn lẩu và thịt nướng.

Các quân thư tụ lại một chỗ cũng cầm bộ đồ ăn, làm theo từng bước.

Giáo quan huấn luyện và tổng giáo quan ngồi cùng một bàn, cũng rất vui vẻ cầm đũa lên. Bọn họ đã quá quen với lẩu và thịt nướng, nhưng không phải lúc nào cũng dùng quân công đổi được hai phần ăn này .

Hôm nay có thể ăn ké liên hoan đám quân thư mới vừa thông qua khảo hạch, ai nấy đều có chút không chờ nổi.

Đợi đến khi Ursam và mọi trùng ăn được thịt nấu chín trong nồi lẩu và thịt nướng chín, tuy là lần đầu tự tay làm chín đồ ăn nên còn hơi lóng ngóng, nhưng hương vị ấy vẫn khiến bọn họ vô cùng kinh ngạc.

Vốn đã cảm thấy đồ ăn trong nhà ăn đủ ngon rồi, ai ngờ chỉ cần cho vào nồi nấu chín, rồi chấm qua nước chấm đã pha sẵn trong đĩa nhỏ, cái vị đó…

Còn có thịt nướng nữa, nhiều nhất chỉ bị nướng cháy một lần, sau đó liền không còn nướng hỏng nữa. Thịt tinh thú đã được ướp sẵn, dù chưa nướng chín hẳn cũng đã ngon vô cùng.

Trong làn khói nghi ngút, những trùng mới gia nhập quân đoàn trong năm nay đều cảm thấy tự hào vì mình là một phần của quân đoàn Z11.

Cordis bảo bếp núc giữ lại nguyên liệu, nhưng giữ quá nhiều, nên cậu không chỉ gọi Ike và Reuel, mà còn tiện thể gọi luôn thượng úy Bộ Hậu Cần vừa tình cờ gặp, trung úy Marlec, thượng tướng Manny và Frappel cùng tới.

Đến giờ tan tầm thì không còn phân biệt cấp bậc nhiều nữa, mọi trùng đều dồn hết tâm trí vào chuyện ăn uống. Thượng tướng Manny chen vào một câu, nói rằng nhờ lần liên hoan Cordis tổ chức này, phần ăn lẩu và thịt nướng đổi bằng quân công trong hệ thống chắc chắn sẽ tiêu thụ nhanh hơn.

Cordis hơi nhướng mày: “Vậy thì bọn họ phải càng tích cực hơn.”

Frappel gắp thịt vừa vớt cho vào bát của cậu.

Các quân thư khác đã quen cảnh này từ lâu, vừa thấy hành động của hai trùng liền tự động dời ánh mắt đi. Ai bảo bọn họ không có đối tượng để lập tức khoe lại chứ, thôi thì khỏi nhìn cho xong.

Thượng tướng Manny trầm ngâm: “Càng tích cực à…”